Động lực nào để bạn niềng răng ở tuổi 40?
vào ngày

40 tuổi, không quá già, nhưng cũng không quá trẻ để làm điều gì đó tưởng chừng vô nghĩa và điên rồ. Là người phụ nữ thành đạt, tôi rất bận rộn với công việc và thường xuyên vắng nhà không như ngày trước, cứ hết giờ làm là tôi lao thẳng về nhà với con, nấu những món ngon mà con yêu thích, cùng chơi và dạy con học.

Mọi chuyện thay đổi từ khi được thăng chức tôi bắt đầu lơ là với công việc gia đình. Lúc đó, con gái tôi 7 tuổi. Vì công việc nên tôi hay đi sớm về muộn, thời gian ở bên con cũng thưa dần, chỉ đếm trên đầu ngón tay, thậm chí con thích ăn món gì, học hành ra sao, mặc đồ như thế nào tôi cũng không quan tâm. Mọi việc trong nhà phó mặc mẹ chồng lo toan. Nhiều khi, công việc áp lực, tôi thường cáu gắt. Một lần con gái muốn nói chuyện gì đó với tôi, nhưng chưa kịp nói thì đã bị mắng là đừng có làm phiền mẹ. Từ đó tình cảm của hai mẹ con trở nên xa cách.

Sinh nhật tròn 12 tuổi của con, tôi tổ chức trang trọng và mời rất nhiều bạn bè tham dự. Tôi hãnh diện vì con gái tôi khá xinh xắn. Trong lúc đến từng bàn khách để cảm ơn, bỗng tôi khựng lại đằng sau bàn khách đang nói chuyện rôm rả về con gái mình. Cô bạn tôi nói: “Tội nghiệp Ngân Giang, mẹ nó mải mê kiếm tiền nên thiếu sự quan tâm đến con bé, nhìn lúc nào cũng buồn và sống thu mình, ít giao tiếp với bạn bè. Con gái tôi, Ngọc Diệp kể ở trường Ngân Giang nhát lắm, hay bị bạn bè hay trêu trọc, chê bai vì hàm răng cái ra, cái vào. Điều đó khiến cho bạn ấy ngại giao tiếp và không chơi thân với bạn nào khác ngoài con. Tôi vừa là hàng xóm, bạn thân với mẹ con bé, khoảng 3 năm trở lại đây tôi để ý thấy con bé rất hiếm khi cười, chỉ có vài lần khi con bé sang nhà chơi cùng Ngọc Diệp”.

Đứng phía sau nghe mấy người bàn tán, tôi như bừng tỉnh. Tối đó, tôi bước vào phòng và nhẹ nhàng ôm con gái: “Mẹ thực sự xin lỗi vì thời gian qua không dành nhiều thời gian ở bên con, mẹ đã không hiểu được những gì mà con đang phải trải qua. Từ giờ mẹ sẽ cố gắng thu xếp công việc để mẹ con mình có nhiều thời gian ở bên nhau, hiểu nhau giống như hai người bạn thân con gái yêu nhé”. Con bé nở nụ cười và tôi đã khóc khi nhìn thấy. Tại sao tôi làm mẹ mà có thể vô tâm đến như vậy?

con bé thấy hoang mang và lo lắng. Con bé nói: “mẹ ơi con thấy sợ phải đeo niềng răng giống bạn ấy lắm, sẽ rất bất tiện và khó chịu mẹ ạ, con phải làm sao nếu đến trường các bạn nhìn thấy lại trêu trọc, con xấu hổ lắm”. Sau một hồi cố gắng khuyên nhủ thế nào cũng không được, tôi quay sang hỏi bác sĩ Phương: “Răng cửa của tôi bị hô với tuổi 40 thì có thể đeo niềng răng được không thưa bác sĩ?” Khẽ nở nụ cười Bác sĩ trả lời, ở độ tuổi nào cũng có thể niềng răng. Qua thăm khám bác sỹ nói răng của tôi có thể niềng được, nhưng thời gian nắn chỉnh sẽ lâu hơn. Tôi quay sang nhìn con gái và cười, hai mẹ con mình là bạn thân nên chúng ta sẽ đồng hành cùng nhau nhé con gái yêu, rồi con sẽ thấy quen ngay thôi, sau khi nắn chỉnh con sẽ có một hàm răng mới hợp với khuôn mặt xinh xắn, dễ thương. Sẽ không còn bạn nào dám trêu đùa hay chê bai con gái của mẹ nữa đâu! Con bé vui vẻ và bắt đầu hào hứng với việc đeo niềng răng khi có người bạn đồng hành là tôi. Đó cũng là món quà ý nghĩa nhất sau bao năm tôi quyết tâm bù đắp cho con gái, với mong muốn luôn là bạn thân của con, tạo ra tâm lý thoải mái để con tôi tự tin sẵn sàng bước vào tuổi trưởng thành với nụ cười xinh.

Các mẹ ạ, thời gian trôi qua rất nhanh, dù có bận đến mấy chúng ta cũng phải dành nhiều thời gian ở bên con, làm bạn với con để hiểu được những mong muốn của con. Với mỗi con người “nụ cười” là vô giá, hãy quan tâm và chăm sóc nụ cười của con bạn ngay từ khi bé mọc cái răng vĩnh viễn đầu tiên, kịp thời phát hiện sớm những bất thường để có các biện pháp can thiệp kịp thời tốt cho tương lai của con. Đừng lấy mất đi cơ hội con có được nụ cười xinh chỉ cần mẹ đừng quá vô tâm!

Thảo luận